Chuyển đến nội dung chính

Trò đùa tận thế

Hôm qua, anh bạn đồng nghiệp share trên Facebook: "Kỳ lạ, con người luôn sợ chết. Vậy mà giờ đây và chưa khi nào con người lại đón chờ cái chết rộn ràng đến vậy!" Tôi comment lại, đại ý rằng họ nghĩ đây chỉ là trò đùa nên mới rộn ràng, chứ nếu tin là thật thì đã loạn cả rồi.

Tối nay ăn bún ốc ở Đồng Xuân, nghe kể chuyện dân buôn bán kéo nhau về quê để có tận thế cũng được chết bên gia đình. 


Ồ, thế đấy! Chúng tôi là một lũ chuột mắt hạt đậu. Cái "con người" của chúng tôi, gói vẻn vẹn trong đám anh hùng bàn phím bao gồm chúng tôi, ngày ngày like, share và comment. Còn cái nhân loại mênh mông ngoài kia là cái gì đó cóc phải con người.

Vậy mà, trong cái đám đông khốn khổ đó lại có người đón nhận những bài báo giẻ rách nhất của chúng tôi như đón nhận chân lí, bỏ công bỏ việc, vội vàng thu vén về với gia đình.

Tôi không giễu nhại ngày tận thế. Tôi không giễu nhại đức tin của bất kì ai. Nhưng tôi hoàn toàn không tin 21/12/2012 sẽ là ngày tận thế, và các bạn đồng nghiệp của tôi cũng vậy. Chính vì thế mà tôi càng ái ngại cho cái cách mà báo chí đã "ăn theo" tận thế những ngày qua. 

Đừng giải thích. Tôi chắc chắn rằng tôi biết các bạn cần gì khi thực hiện tuyến bài đó, giật những cái title ỡm ờ hư hư thực thực đó. Chúc mừng, các bạn đã thành công.

Ý niệm về ngày tận thế không hẳn xấu. Ít ra thì, nó nhắc chúng ta trân trọng cuộc sống hơn, trân trọng những người thân yêu của mình hơn. Nếu tôi đủ niềm tin vào nó, tôi cũng sẽ như những người buôn bán kia, dành chút thời gian quý giá còn lại để ở bên gia đình.

Nhưng đừng nhận vơ rằng báo mạng đã giúp họ yêu thương gia đình. Đừng bắt chước lão Thenardier đến vần xác người ta với mục tiêu ăn cắp, rồi lại nhận công cứu sống người ta khi họ bất ngờ tỉnh lại.

Trên một diễn đàn Facebook của các nhà báo, với câu hỏi Nếu ngày tận thế là có thật, bạn sẽ làm gì để có ý nghĩa nhất cho nền báo chí, có người đã đưa ra phương án Không viết bất kì bài báo nào.

Còn hôm trước, một bài thơ khuyết danh được share rất nhiều trên mạng. Nó viết thế này:



Tận thế ư? Thật tình tôi chả sợ
Báo mỗi ngày đăng toàn những chuyện buồn
Khi cuộc sống hắt những ngày nặng trĩu
Thì có khi tận thế lại còn hơn.


Ừ, có khi thế thật!

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Truyện cười] Tín dụng

Tháng 8. Mưa. Ở một thị trấn nhỏ đìu hiu bên bờ Biển Đen.
Đó là một giai đoạn khó khăn, ai cũng nợ nần và phải mua vay bán chịu (*). Bỗng đâu, một du khách giàu có tìm đến. Ông bước vào khách sạn duy nhất của thị trấn, đặt 100 Euro lên bàn lễ tân và lên gác chọn phòng.

Nhà báo Hữu Thọ: Bây giờ dạy các cháu cực khó!

Con người một thời khởi xướng cho cuộc chuyển mình của báo giới thời kỳ đổi mới, giờ đây, khi chia sẻ về một vấn đề “đời thường” hơn - những vụ bạo lực học đường đang gây xôn xao dư luận – vẫn vẹn nguyên tâm huyết và cái nhìn sắc sảo trong dáng vẻ ôn tồn.

Con dê của Ô. Seguin

Nguyên tác: Alphonse Daudet Bản dịch: NXB Trẻ, ghi lại theo trí nhớ, có thể sai khác vài chỗ :)

Mãi rồi anh cũng chẳng tỉnh ra, Gringoire!
Coi kìa! Người ta cho anh một chân kí giả trong một nhật báo danh giá ở Paris, và anh thẳng thừng từ chối… Nhưng hãy nhìn lại anh xem, anh chàng khốn khổ! Hãy nhìn cái áo chẽn thủng lỗ, cái quần xốc xếch, bộ mặt ốm đói. Đó là kết quả mười năm trung thành phụng sự những trang diễm tình của đức ông Apollo. Anh không thấy xấu hổ ư?
Đi làm kí giả đi, đồ ngốc! Làm kí giả ngay đi! Anh sẽ có những đồng tiền đẹp như hoa, có bàn đặt sẵn ở nhà hàng Brébant và trưng diện chiếc lông chim mới trên mũ trong những buổi trình diễn ra mắt ở nhà hát.
Không à? Anh vẫn không muốn à? Anh muốn được tự do tùy thích đến cùng? Vậy, anh hãy nghe qua câu chuyện Con dê của ông Seguin. Rồi anh sẽ thấy người ta được cái gì khi muốn tự do.