Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Nhưng họ đã không nói với em

Gửi em, cô gái bán hoa,

Hẳn là họ đã nói với em rằng họ đã đấu tranh cho chính nghĩa thế nào, rằng nghề bán hoa chính đáng ra sao và họ đang bảo vệ em như này như kia như thế.

Hẳn là họ đã nói với em rất nhiều điều, giúp em biết được rất nhiều điều. Nhưng chắc còn một số điều, em vẫn chưa biết đâu. Để tôi nói với em, một chút thôi, những điều họ chưa bao giờ nói.
Các bài đăng gần đây

Mất mát chỉ là những con số, cho đến khi nó mang dáng hình một nỗi đau :)

Trong cái list dài dằng dặc hàng ngàn nỗi sợ mang tính ám ảnh (phobia), tôi không rõ có nỗi sợ nào mang tên sợ gọi taxi vào những ngày mưa gió. Nếu chưa có, chắc tôi sẽ là người đầu tiên.

Gái Hà Nội (2)

Thời thơ ấu của bố trôi qua nói chung yên bình như tất cả lũ trẻ con phố Hàng khác; hoặc giả trong những cái đầu thơ trẻ, bình yên là dù có bom rơi đạn lạc hay tay uỷ ban từng là ông bán cháo lòng thì cây bàng đầu phố quả vẫn cứ rơi lộp bộp trong bài văn của chúng.

Cha thì sao, mẹ thì sao?

Tôi đã nghĩ như thế đấy, và bây giờ, tôi lại càng tin chắc như thế đấy: Cha mẹ nghĩ mình là ai mà có quyền bắt con cái phải chịu ơn họ ngay khi chúng được sinh ra trên đời?!

Gái Hà Nội (1)

Ông thầy đại học bảo, cầu Chương Dương giống như cô gái trẻ nhưng xấu xí quê mùa, còn cầu Long Biên như người đẹp tuổi đã xế chiều nhưng vẫn còn nguyên những đường nét thanh tú của một thời vang bóng.

Chuyện cổ tích về gái xấu không có quà

Hôm trước, sau bài viết Đẳng cấp của cái đẹp, tôi nhận được một số thắc mắc về nhân vật hoàng tử Rike Có Bờm. Thì đây, xin kể hầu các bạn. Đó là một câu chuyện cổ tích thần tiên rồ-man-tíc như một Valentine thần thánh; nhưng xin cảnh báo trước rằng, tốt nhất nên dừng đọc ở đây nếu bạn là cô gái không mấy tự tin về nhan sắc.

Hoàng tử trên đồi

1h sáng, khung cửa chat nhấp nháy noti:
- Này, bà có tìm kiếm đứa nào giống hoàng tử trên đồi không? - Không, tôi là công chúa trên đồi.
Hai đứa phá ra cười ngặt nghẽo. 
Candy - Cô bé mồ côi. Một thời xưa xửa xừa xưa của những đứa con gái mười mấy tuổi chung nhau từng phút mộng mơ sến súa, có hoàng tử lung linh trong một khung cảnh lung linh với nụ cười rất lung linh, xuất hiện chỉ để bảo với cô bé đang khóc nhè: Này bé, em cười sẽ dễ thương hơn đấy!