Chuyển đến nội dung chính

Could-have-been love story 2

Chàng xuất hiện như trong những câu chuyện ướt rượt đầu thế kỉ 20, lãng tử một cách chất phác và thư sinh một cách quê mùa. Không sở hữu đôi mắt sát thủ như Jay Chou hay nụ cười sát nhân như Kim Bum, chàng cũng chẳng thể khoe đôi cánh tay của Thor, vòm ngực kiêu hãnh của Batman hay chí ít là mái đầu bóng mượt của CR7. Tóm lại, chàng đáng phải nhận thất bại toàn tập trong sứ mệnh thu hút ánh nhìn. 

Nhưng sự thật là nàng đang nhìn chàng, len lén thôi, nhưng chăm chú. 
Chính xác là nhìn chiếc ô trên tay chàng. Loại ô cán vừa với cái tay cầm móc chữ U cổ điển và lãng mạn, thay vì loại 3 khúc thịnh hành. Chàng đang dùng cái móc ấy cố vít một cành điệp trổ đầy hoa vàng thắm thiết trên đầu, cách tầm với của chàng chừng 30 xen-ti-mét. 

Nàng nín thở, như vẫn hay nín thở trước những sự lãng mạn bất ngờ.

Một, hai, ba nhịp với, ồ được rồi, chàng nhẹ nhàng túm lấy cành cây, vít xuống...

Bẻ ngoéo một cành nhỏ, tuốt sạch lá.

Và cho vào tai ngoáy. Sung sướng, thỏa mãn.

Xe bus trờ tới. Nàng hoan hỉ bước lên, nhẹ nhàng trút tiếng thở phào. 

Bố khỉ!


Bài đăng phổ biến từ blog này

[Truyện cười] Tín dụng

Tháng 8. Mưa. Ở một thị trấn nhỏ đìu hiu bên bờ Biển Đen.
Đó là một giai đoạn khó khăn, ai cũng nợ nần và phải mua vay bán chịu (*). Bỗng đâu, một du khách giàu có tìm đến. Ông bước vào khách sạn duy nhất của thị trấn, đặt 100 Euro lên bàn lễ tân và lên gác chọn phòng.

Nhà báo Hữu Thọ: Bây giờ dạy các cháu cực khó!

Con người một thời khởi xướng cho cuộc chuyển mình của báo giới thời kỳ đổi mới, giờ đây, khi chia sẻ về một vấn đề “đời thường” hơn - những vụ bạo lực học đường đang gây xôn xao dư luận – vẫn vẹn nguyên tâm huyết và cái nhìn sắc sảo trong dáng vẻ ôn tồn.

Con dê của Ô. Seguin

Nguyên tác: Alphonse Daudet Bản dịch: NXB Trẻ, ghi lại theo trí nhớ, có thể sai khác vài chỗ :)

Mãi rồi anh cũng chẳng tỉnh ra, Gringoire!
Coi kìa! Người ta cho anh một chân kí giả trong một nhật báo danh giá ở Paris, và anh thẳng thừng từ chối… Nhưng hãy nhìn lại anh xem, anh chàng khốn khổ! Hãy nhìn cái áo chẽn thủng lỗ, cái quần xốc xếch, bộ mặt ốm đói. Đó là kết quả mười năm trung thành phụng sự những trang diễm tình của đức ông Apollo. Anh không thấy xấu hổ ư?
Đi làm kí giả đi, đồ ngốc! Làm kí giả ngay đi! Anh sẽ có những đồng tiền đẹp như hoa, có bàn đặt sẵn ở nhà hàng Brébant và trưng diện chiếc lông chim mới trên mũ trong những buổi trình diễn ra mắt ở nhà hát.
Không à? Anh vẫn không muốn à? Anh muốn được tự do tùy thích đến cùng? Vậy, anh hãy nghe qua câu chuyện Con dê của ông Seguin. Rồi anh sẽ thấy người ta được cái gì khi muốn tự do.