Chuyển đến nội dung chính

Could-have-been love story 1

Áo trắng, quần âu, quan trọng là cặp kính trí thức sáng ngời trên khuôn mặt hot boy Hàn. Nói không ngoa, chàng là bạn đồng hành đẹp trai nhất mà nàng từng gặp sau ngần ấy năm trung thành với xe bus Hà Nội.

5, 7, 10 phút. Riết rồi chàng cũng nhận ra có người đang nhìn mình đắm đuối không chớp mắt.

Bước lùi lại nửa bước.

Đẩy cánh tay cầm cặp lên phía trước đùi.

Rút tay còn lại khỏi túi quần, đặt lên tay nắm của xe, cố ý ngửa lòng bàn tay về phía nàng và nhún vai.

Nàng thở phào, nhấc bàn tay xinh xắn đang nắm chặt chiếc iPhone 4S, đặt nốt lên tay nắm kế bên, buông lỏng chiếc túi xách đang được kẹp chặt bởi cánh tay còn lại. 

Không phải thằng móc túi!

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Truyện cười] Tín dụng

Tháng 8. Mưa. Ở một thị trấn nhỏ đìu hiu bên bờ Biển Đen.
Đó là một giai đoạn khó khăn, ai cũng nợ nần và phải mua vay bán chịu (*). Bỗng đâu, một du khách giàu có tìm đến. Ông bước vào khách sạn duy nhất của thị trấn, đặt 100 Euro lên bàn lễ tân và lên gác chọn phòng.

Nhưng họ đã không nói với em

Gửi em, cô gái bán hoa,

Hẳn là họ đã nói với em rằng họ đã đấu tranh cho chính nghĩa thế nào, rằng nghề bán hoa chính đáng ra sao và họ đang bảo vệ em như này như kia như thế.

Hẳn là họ đã nói với em rất nhiều điều, giúp em biết được rất nhiều điều. Nhưng chắc còn một số điều, em vẫn chưa biết đâu. Để tôi nói với em, một chút thôi, những điều họ chưa bao giờ nói.

Cha thì sao, mẹ thì sao?

Tôi đã nghĩ như thế đấy, và bây giờ, tôi lại càng tin chắc như thế đấy: Cha mẹ nghĩ mình là ai mà có quyền bắt con cái phải chịu ơn họ ngay khi chúng được sinh ra trên đời?!